Tôi yêu chị Sếp của tôi

Truyện sex ngắn

Phần 1

Tôi tiến đến bên chị, cởi phăng cái áo bảo hộ. Tôi tập gym đều nên cơ thể cũng khá đẹp,
tôi luôn tự tin về điều đó mỗi khi cởi trần. Lúc này, chỉ có một sự đối lập hiện lên rõ ràng,
đó là làn da của tôi và chị: tôi có làn da cháy nắng, sạm đen vì những ngày tháng lăn lộn
công trường, còn chị là một làn da trắng như tuyết và vô cùng mát mẻ mỗi khi chạm vào.
Lúc này, tôi và chị cuốn lấy nhau, rồi chẳng bao lâu, trên cơ thể hai đứa đã không còn
một mảnh vải.
Tôi khẽ trườn xuống, banh hai chân chị ra và thơm lên môi âm đạo chị. Chị khẽ nói và
đẩy tôi ra: – Đừng mà…
Mặc kệ chị, tôi vẫn lao vào thơm, hôn, hít hà nó. Quả thật, cảm xúc đầu tiên của tôi là nó
thơm, thực sự thơm và sạch sẽ. Chị đã đẻ con rồi, nhưng “bím” vẫn còn đẹp đến vậy sao.
Bằng mọi kỹ năng tôi có được, tôi làm cho chị sướng và rên lên tê tái. Khoảng 7 đến 10
phút sau, tôi dừng lại và nhổm người lên, đưa dương vật về phía âm đạo chị (có lẽ lần đầu
tiên, chưa phải là lúc tôi nên yêu cầu chị bú liếm cho tôi).
Chị khẽ nói: “Mang bao vào.”
Tôi đáp lại: “Em quên rồi.” Mà tôi quên thật.
Chị thở dài một cái. Người xinh, đến thở dài cũng xinh.
Sau đó tôi kê đầu dương vật vào mép âm đạo và đút vào. Tôi cảm giác như âm đạo của
chị sinh ra để dành cho dương vật tôi, nó vừa vặn một cách đáng kinh ngạc. Sau khi đút
vào trọn vẹn trong âm đạo, tôi bắt đầu nhấp, vừa nhấp vừa hôn chị. Chị đáp lại một cách
cuồng say: hôn môi, rồi hôn ngực, rồi lại hôn môi, trong khi “thằng em” thì vẫn đang ra
vào đều đặn trong âm đạo chị.
Rồi tôi đổi các tư thế: tôi vào từ đằng sau khi chị nằm úp xuống, rồi doggy, rồi cuối cùng
là chị cưỡi ngựa. Thực sự đến lúc chị ngồi lên trên người tôi, đó là lúc cảm xúc chị được
thăng hoa nhất. Chị thực sự đã trở thành người đàn bà của tôi, chị không còn cảm giác
ngại ngùng nữa, không còn mối quan hệ sếp – nhân viên nữa, mà lúc này là hai người yêu
nhau, một cặp tình nhân đang hòa vào một.
Chị nhún người, đưa mông dập lên dập xuống trên người tôi. Có lẽ chị lên đỉnh, những
tiếng phành phạch… phát ra từ dương vật và âm đạo đi ra đi vào, tiếng chạm nhau giữa
hai cơ thể trần truồng và tiếng rên khe khẽ của chị. Chị níu lấy tôi, rùng mình và rên…
Thực sự lúc này tôi cũng không thể chịu nổi nữa, tôi rùng mình ôm lấy chị và thúc thật

nhanh, thật mạnh vào âm đạo chị. Tôi cảm giác những cú thúc này có thể cả công ty nghe
thấy mất. Rồi tôi xuất tinh, xuất ào ạt, xuất như chưa bao giờ được xuất.
Rồi chị ôm lấy tôi, tôi ôm chị nằm xuống dưới. Rồi tôi nhẹ nhàng rút dương vật ra khỏi
âm đạo chị, một dòng tinh dịch chảy theo. Tôi toan đứng lên để tìm đồ lau cho chị, thì chị
nói: – Để chị lau cho.
Rồi chị đứng dậy, kéo ngăn bàn ra một chiếc khăn nhỏ và lau.
Sau đó tôi ôm lấy chị, nằm tâm sự cùng chị đến tận 3 giờ sáng. Ngoài trời vẫn đổ mưa,
những hạt mưa bây giờ đã không còn mang nhiều tâm sự, mà nó mang tới những niềm
vui, sự sung sướng của hai con tim đã hòa chung nhịp đập.
Ngay lúc này, tôi cảm thấy người thực sự tôi yêu là chị.
Những giờ phút sau đó, chúng tôi nằm bên nhau trong sự tĩnh lặng của đêm muộn. Tiếng
mưa rơi đều đều trên mái tôn công trường vốn dĩ khô khốc, nay lại nghe như một bản
nhạc tình dịu êm. Tôi vòng tay qua cổ, để chị gối đầu lên ngực mình. Mùi hương cơ thể
chị, quyện lẫn chút dư vị nồng nàn của cuộc yêu, bao vây lấy khứu giác tôi, khiến tôi
chẳng muốn rời xa dù chỉ một phút.
Chị khẽ thở dài, nhưng lần này là cái thở dài của sự nhẹ nhõm. Chị đưa ngón tay búp
măng di chuyển nhẹ nhàng trên những thớ cơ bắp tay của tôi, rồi dừng lại ở một vết sẹo
nhỏ – dấu vết của một lần va chạm giàn giáo.
– Làm nghề này vất vả lắm đúng không em? – Chị thầm thì, giọng nói đã bớt đi phần uy
nghiêm của một người quản lý, thay vào đó là sự dịu dàng của một người đàn bà đang
yêu.
Tôi siết chặt vai chị, hôn nhẹ lên mái tóc còn hơi ẩm: – Vất vả chứ chị, nhưng nếu không
có những ngày lăn lộn ấy, chắc gì em đã có cơ hội đứng trước mặt chị như thế này. Có
khi em chỉ là một gã thư sinh nào đó lướt qua đời chị mà chị chẳng buồn liếc mắt.
Chị bật cười, tiếng cười trong trẻo vang lên giữa không gian chật hẹp. Chị ngước lên nhìn
tôi, ánh mắt long lanh: – Khéo miệng quá. Nhưng… chúng ta định thế nào đây? Sáng mai
ra khỏi cánh cửa này, em vẫn là cậu nhân viên ngang bướng, còn chị vẫn là sếp của em à?
Câu hỏi của chị làm tôi khựng lại một chút. Thực tại luôn là thứ đáng sợ nhất sau những
giây phút thăng hoa. Tôi biết chị có những rào cản của riêng mình: địa vị, gia đình, và cả
những ánh mắt dò xét của người đời. Nhưng nhìn vào đôi mắt ấy, tôi thấy một sự khao
khát được che chở đến cháy lòng.

– Chị đừng lo về chuyện đó – tôi khẳng định chắc nịch. – Trước mặt mọi người, em sẽ
vẫn là người hỗ trợ đắc lực nhất của chị. Nhưng khi chỉ có hai đứa, em muốn là người
đàn ông của chị. Em sẽ không để chị phải một mình gồng gánh tất cả đâu.
Chị không nói gì, chỉ lặng lẽ rúc sâu vào ngực tôi hơn, như muốn tìm kiếm một chỗ dựa
vững chắc. Kim đồng hồ nhích dần về phía sáng. Trận mưa ngoài kia bắt đầu ngớt, chỉ
còn lại những giọt nước đọng trên lá cây rơi tí tách.
Tôi biết, sau đêm nay, cuộc đời tôi sẽ rẽ sang một hướng khác. Không còn đơn thuần là
những bản vẽ, những khối bê tông thô cứng, mà là một hành trình chinh phục trái tim
người đàn bà tài sắc nhưng đầy tâm sự này.
Dưới ánh đèn ngủ lờ mờ, tôi ngắm nhìn gương mặt chị đang dần chìm vào giấc ngủ
muộn. Đêm nay, công trường này không chỉ có mồ hôi và bụi bặm, mà đã nảy mầm một
thứ tình cảm mãnh liệt mà tôi nguyện sẽ bảo vệ bằng tất cả sự tự tin và sức trẻ của mình.
Ánh sáng lờ mờ của buổi sớm mai bắt đầu len lỏi qua khe cửa sổ, hòa cùng tiếng máy xúc
nổ máy từ xa vọng lại, báo hiệu một ngày làm việc mới bắt đầu. Chị khẽ cựa mình, đôi
hàng mi cong vút run rẩy rồi mở ra. Giây phút ánh mắt hai đứa chạm nhau, chị thảng thốt
mất một giây rồi nhanh chóng thu mình lại, kéo chiếc chăn mỏng che đi cơ thể trần trụi.
Cái vẻ uy nghiêm của người sếp thường ngày đang dần quay trở lại, nhưng đôi gò má ửng
hồng kia đã bán đứng nội tâm đang xao động của chị.
– Dậy thôi em… công nhân sắp đến đông rồi – chị nói khẽ, giọng hơi khàn.
Tôi ngồi dậy, vươn vai một cái để lộ những múi cơ rắn chắc, rồi chẳng chút ngại ngùng,
tiến lại gần hôn lên trán chị một cái thật kêu. Chị khẽ đẩy tôi ra, nhưng bàn tay ấy lại
không hề có lực.
Chúng tôi vội vã chỉnh trang lại trang phục. Chiếc áo bảo hộ hôm qua bị tôi quăng quật
nay được khoác lên người, che đi tất cả những cuồng nhiệt của đêm qua. Khi chị thắt lại
mái tóc gọn gàng và đeo đôi kính cận lên, chị lại trở thành người đàn bà thép của công
trường. Nhưng lúc chị bước ngang qua tôi để đi ra phía cửa, tôi nhanh tay nắm lấy cổ tay
chị, kéo nhẹ lại.
– Này… tối nay em sang nhà chị nhé?
Chị đứng khựng lại, nhìn ra phía ngoài sân nơi mấy anh em công nhân đang lục đục
chuẩn bị đồ nghề, rồi quay lại nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý: – Lo mà làm cho xong cái
hạng mục sàn tầng 2 đi. Nếu sai một li, tôi vẫn trừ lương cậu như thường đấy.

Nói xong, chị mỉm cười – một nụ cười vừa tinh quái vừa dịu dàng – rồi đẩy cửa bước ra
ngoài.
Tôi bước ra sau chị chừng vài phút. Cái nắng sớm của công trường bắt đầu đổ xuống,
nóng nực và oi nồng. Tôi cầm bản vẽ, đi hiên ngang giữa đống sắt thép ngổn ngang. Đi
ngang qua lán chỉ huy, tôi thấy chị đang đứng chỉ tay vào bản đồ, nét mặt nghiêm nghị
đang mắng một tay thầu phụ vì làm ẩu. Chẳng ai biết được, người đàn bà đang hét ra lửa
kia, vài tiếng trước còn rên rỉ yếu mềm trong vòng tay tôi.
Bất chợt, chị ngước lên, ánh mắt hai đứa giao nhau giữa đám đông ồn ào. Chị không
cười, nhưng tôi thấy ánh mắt chị dừng lại ở tôi lâu hơn thường lệ một chút. Tôi khẽ nháy
mắt, rồi quay đi chỉ đạo anh em đổ bê tông.
Cái cảm giác vụng trộm này thực sự còn kích thích hơn cả rượu mạnh. Tôi biết, từ hôm
nay, mỗi ngày đi làm ở công trường này sẽ không còn là gánh nặng, mà là một cuộc
phiêu lưu đầy thú vị giữa tôi và người đàn bà của mình.
Khoảng 10 giờ sáng, khi cái nắng bắt đầu gay gắt, tôi đang đứng ở sàn tầng 2 để giám sát
đội thợ buộc thép. Từ xa, tôi đã thấy bóng dáng chị cùng lão Hùng – trưởng ban quản lý
dự án, một gã trung niên hách dịch và luôn tìm cách gây khó dễ cho bộ phận kỹ thuật của
tôi – đang tiến lại gần.
Chị bước lên sàn bê tông với đôi ủng cao cổ, gương mặt lạnh lùng như tiền. Vừa tới nơi,
chị liếc qua mấy thanh thép rồi ném cuốn sổ ghi chép xuống chân tôi, giọng đanh lại: –
Cậu làm ăn kiểu gì thế này? Khoảng cách cốt thép đai không đúng bản vẽ thiết kế. Cậu
định để cái dầm này gãy ngay khi vừa đổ bê tông à?
Mấy anh em công nhân xung quanh đang cười nói bỗng im bặt, ai nấy đều cúi gằm mặt
làm việc. Lão Hùng bên cạnh bồi thêm: – Đấy, tôi đã bảo rồi, mấy cậu trẻ tuổi bây giờ
làm việc hời hợt lắm. Cô xem lại năng lực của cậu này đi.
Tôi nhìn chị, đôi mắt chị ánh lên sự nghiêm khắc đến đáng sợ, hoàn toàn không còn một
chút dấu vết nào của người đàn bà đã quấn lấy tôi đêm qua. Nhưng tôi hiểu, đây là cách
chị bảo vệ cả hai. Tôi tiến lại gần, cố tình đứng sát vào chị, đủ để mùi nước hoa thanh
khiết từ cổ chị thoảng qua mũi mình. Tôi cúi xuống nhặt cuốn sổ, giả vờ giải trình nhưng
thực chất là để nhìn xoáy vào đôi môi mà vài giờ trước tôi đã hôn ngấu nghiến.
– Thưa sếp, em đã kiểm tra kỹ, đây là bước thép thay đổi theo ghi chú chung ở trang 15
của bản vẽ. Sếp xem lại giúp em.

Chị giật lấy cuốn sổ từ tay tôi. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, ngón tay tôi lướt nhẹ
qua lòng bàn tay chị – một cú chạm đầy khiêu khích. Tôi thấy chị khẽ rùng mình, một
luồng điện xẹt qua khiến đôi mắt chị dao động trong giây lát.
– Trang 15? Để tôi xem… – Chị lật bản vẽ, cố tình quay lưng về phía lão Hùng.
Lúc này, tôi đứng ngay sau lưng chị. Lợi dụng bóng râm của tấm bạt che nắng, tôi ghé sát
tai chị, nói bằng giọng đủ để chỉ mình chị nghe thấy: – Tối nay em phạt sếp vì tội mắng
em trước mặt mọi người nhé. Đồ lót màu đen hôm qua… em vẫn còn giữ ở túi áo đấy.
Cả người chị cứng đờ lại. Tôi thấy rõ vùng cổ trắng ngần của chị ửng đỏ lên. Chị hắng
giọng một cái thật mạnh để lấy lại bình tĩnh rồi quay lại nhìn tôi, ánh mắt như muốn thiêu
đốt: – Được rồi, tạm thời bỏ qua. Nhưng đừng để tôi thấy bất cứ sai sót nào nữa. Cậu đi
theo tôi về văn phòng để ký xác nhận lại biên bản hiện trường ngay.
Lão Hùng thấy chị có vẻ gắt nên không nghi ngờ gì, chỉ hậm hực bỏ đi hướng khác. Chị
quay lưng đi trước, dáng đi uyển chuyển dưới lớp quần jean bảo hộ trông thật cuốn hút.
Tôi mỉm cười, lững thững đi theo sau.
Vừa bước vào căn phòng làm việc vắng người, chị đóng sầm cửa lại, xoay người nhìn tôi,
vừa giận vừa buồn cười: – Em điên à? Giữa công trường mà dám nói thế? Nhỡ ai nghe
thấy thì sao?
Tôi cười khì, dồn chị vào sát cánh cửa, chống hai tay hai bên: – Thì sếp mắng em trước
mà. Em chỉ đang đòi lại công bằng thôi.
Tôi nhìn chị, gương mặt đang cố tỏ ra giận dữ nhưng hơi thở lại bắt đầu dồn dập. Cái vẻ
nghiêm nghị của một người sếp vừa rồi đã hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại sự bối rối của
một người đàn bà đang bị dồn vào đường cùng.
Tôi không đợi chị trả lời thêm câu nào, cúi xuống áp sát môi mình vào môi chị. Chị khẽ
“ưm” lên một tiếng, đôi bàn tay định đẩy tôi ra lại vô thức bám chặt lấy vạt áo bảo hộ của
tôi. Nụ hôn này không còn nhẹ nhàng như đêm qua, nó mang theo cả sự khao khát và cái
cảm giác kích thích của sự vụng trộm ngay giữa ban ngày, ngay tại văn phòng mà chỉ
cách một bức tường mỏng kia là tiếng máy móc và tiếng công nhân đi lại rầm rập.
Chị đáp lại tôi một cách cuồng nhiệt, đôi môi mềm mại quấn lấy lưỡi tôi như thể muốn bù
đắp cho sự lạnh lùng giả tạo ban nãy. Bàn tay tôi không kìm lòng được, luồn xuống dưới
lớp áo sơ mi, chạm vào làn da mát rượi ở thắt lưng chị. Chị giật mình, khẽ đẩy vai tôi ra,
hổn hển nói: – Đừng… có người vào bây giờ…

– Em khóa cửa rồi – tôi thì thầm, giọng khàn đặc, mắt vẫn không rời khỏi đôi môi hơi
sưng lên vì nụ hôn vừa rồi.
Chị đẩy tôi ra, chỉnh lại mái tóc hơi rối, ánh mắt vẫn còn vương chút tình tứ nhưng đã lấy
lại được sự tỉnh táo: – Em nghịch quá rồi đấy. Ở đây không phải chỗ để làm chuyện này.
Ra ngoài đi, kẻo lão Hùng nghi ngờ.
Tôi cười khổ, nhìn xuống “thằng em” đang bắt đầu biểu tình trong quần: – Sếp ác thật
đấy, khơi mào rồi bỏ mặc em thế này à?
Chị cười khanh khách, một nụ cười đầy đắc thắng rồi tiến lại bàn làm việc, lấy một xấp
tài liệu ném nhẹ vào ngực tôi: – Cầm lấy bản tiến độ này ra hiện trường đi. Tối nay… 8
giờ, đứng ở cổng sau chờ chị. Đừng có đến muộn.

…còn tiếp….